Dấu hiệu khi nhiễm bệnh tình dục

Nếu không được chữa kịp thời và đúng lộ trình, bệnh hoa liễu sẽ để lại hậu quả nặng hơn và lâu dài cho sức khỏe cơ thể

Nếu không được chữa kịp thời và đúng lộ trình, bệnh hoa liễu sẽ để lại hậu quả nặng hơn và lâu dài cho sức khỏe cơ thể. Bệnh thường xuất hiện ở người trong nhóm tuổi sinh nở, diễn biến âm thầm, khó điều trị, dễ tái đi tái lại nên mỗi người cần có cách phòng ngừa để giữ an toàn chính mình và người thân một cách hiệu quả.

Bệnh lây qua đường tình dục là gì?

Bệnh lây qua đường tình dục là một vài bệnh mắc phải khi sinh hoạt tình dục, bao gồm quan hệ qua bộ phận sinh dục, khu vực hậu môn và bằng miệng. Vi khuẩn, vi-rút hoặc ký sinh trùng mang nguồn bệnh có thể truyền từ người này sang người khác qua tinh dịch, dịch âm đạo và các dịch tiết khác của cơ thể. Bệnh cũng có thể lây nhiễm từ mẹ sang con khi có thai, sinh sản hoặc qua truyền máu hay sử dụng chung kim tiêm.

Hiện nay, các chuyên gia nghiên cứu ghi nhận được có khoảng tầm 20 loại bệnh stds. Bệnh có số lượng người nhiễm rất lớn, nhất là người trong độ tuổi sinh đẻ, khó chữa khỏi hẳn, ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe thể chất và chất lượng cuộc sống như gây nên các hội chức đau khu vực xương chậu kinh niên, viêm đường sinh dục, về trong tương lai có thể dẫn đến vô sinh – hiếm muộn.

Dấu hiệu khi nhiễm bệnh tình dục

Đặc tính của các bệnh xã hội là không gây nên dấu hiệu rõ nét nên người mắc bệnh thường chưa nắm rõ mình có bệnh và dễ lây truyền cho người khác. Theo các bác sĩ đầu ngành nam học, hệ thống bvđk tâm anh, căn cứ vào loại bệnh, khoảng thời gian, hiện trạng sức khỏe cơ thể của từng người mà triệu chứng của các bệnh lây truyền qua đường tình dục có thể khác nhau.

Nếu là đấng mày râu

  • Đau nhức hoặc bứt rứt khi quan hệ tình dục
  • Buốt khi tiểu tiện
  • Xuất hiện vết loét hoặc phát ban ở trên hoặc cận kề “cậu nhỏ”, tinh hoàn, vùng hậu môn, mông, đùi, miệng…
  • Tiết dịch khác thường hoặc chảy máu từ dương vật
  • Sưng bị đau tinh hoàn

Trường hợp chị em phụ nữ

  • Đau nhức, bí bách khi giao hợp
  • Tiểu tiểu buốt
  • Xuất hiện vết loét, sưng phình hoặc phát ban ở khu vực âm đạo, quanh khu vực hậu môn, mông, đùi, miệng…
  • Khí hư khác thường hoặc xung huyết, có mùi bất thường
  • Ngứa bên trong hoặc gần kề âm đạo
  • Nhiệt độ cơ thể tăng cao
  • Đau bụng dưới

Biểu hiện của các bệnh lây qua đường sinh dục có thể không rõ rệt hoặc rất dễ lầm tưởng với các chứng bệnh khác. Bệnh nhân nên đến bệnh viện ngay, trong trường hợp cảm thấy biểu hiện bệnh nêu trên hoặc xác định là đã tiếp xúc với người bệnh.

http://bvtamthan.benhvientamthan.danang.gov.vn/web/suckhoe24gio/home/-/blogs/dia-chi-phong-kham-phu-khoa-uy-tin-ha-noi

http://phulo.socson.hanoi.gov.vn/web/suckhoe24gio/home/-/blogs/dia-chi-pha-thai-an-toan-o-ha-noi

https://linkhay.com/link/2761293/benh-xa-hoi-kham-o-dau

https://suckhoe24gio.gitbook.io/suckhoe24gio/kham-benh-xa-hoi-o-dau-tot-nhat

https://ameblo.jp/phongkhambenhtri/entry-12689598866.html

https://khamnamkhoathaiha.com/kham-benh-xa-hoi-o-dau-tot-nhat-ha-noi-102318.html

https://suckhoe24gio.postach.io/post/benh-vien-da-lieu-kham-benh-xa-hoi-o-ha-noi

Những căn bệnh lây qua đường tình dục phổ phát

Bệnh lậu

Vi khuẩn gây bệnh lậu là neisseria gonorrhoeae, một song cầu gram (-) hạt cà phê, với đường lây nhiễm qua đường sinh dục, đường miệng hoặc hậu môn – trực tràng. Phụ nữ có bầu mắc bệnh lậu cũng có thể truyền sang con trong quá trình sinh sản.

Bệnh lậu có thời gian ủ bệnh ngắn khoảng 2-7 ngày. Ở phái mạnh, nhiễm lậu cầu không dấu hiệu rất hiếm gặp (3% – 5%). Lậu có thể gây đau khi tiểu tiện, chảy mủ từ “cậu nhỏ”. Trong trường hợp không được chữa, bệnh sẽ gây nên các vấn đề với tiền liệt tuyến và tinh hoàn. Ở chị em, 70% các tình huống có mầm móng bệnh lậu cầu nhưng không có triệu chứng. Biểu hiện ban đầu thường nhẹ hơn, nhưng nếu như không được điều trị cũng có thể dẫn đến biến chứng nguy hiểm như viêm vùng xương chậu, vô sinh, sẩy thai…

Bệnh lậu có thể phối hợp với các yếu tố khác như : chlamydia trachomatis, trùng roi trichomonas ureaplasma, mycoplasma…
Lậu mủ sẽ được chữa bằng thuốc antibiotic, nhưng có khả năng mắc bệnh trở lại cao do các chủng vi khuẩn nhờn thuốc ngày càng tăng lên.

Căn bệnh giang mai

Bệnh giang mai cũng là một bệnh hoa liễu do xoắn khuẩn căn bệnh giang mai treponema pallidum gây nên, lây truyền sang khu vực sinh dục, môi, miệng hoặc hậu môn trực tràng của cả hai giới. Bệnh trải qua ba thời kỳ, nhưng có khoảng một nửa người bệnh không có biểu hiện và chỉ được chẩn đoán bằng huyết thanh.

Nếu bạn là thời kỳ đầu, căn bệnh giang mai thường gây ra một vết loét nhỏ, không đau, đôi khi gây ra sưng ở các hạch bạch huyết gần đó. Nếu không được điều trị, bệnh thường gây nên phát ban trên da không ngứa ngáy trên bàn tay và bàn chân. Bệnh giang mai gây nên nhiều di chứng nguy hiểm, có thể còn là có thể gây nên mất mạng.

Bệnh giang mai có thể điều trị khỏi bằng kháng sinh, trong trường hợp được phát hiện sớm. Thế nhưng, chìa khóa để tránh nhiễm bệnh là sử dụng bao cao su khi giao hợp, tránh quan hệ qua đường lỗ nhị hoặc miệng.

Bệnh trùng roi trichomonas vaginalis

Bệnh trichomonas là một trong số những bệnh lây lan qua đường tình dục phổ biến, do một loại ký sinh trùng gây. Bệnh truyền nhiễm từ người này sang người khác thông qua hoạt động tình dục và nhiều người gần như không có không loại trừ triệu chứng nào. Nếu như có, các dấu hiệu sẽ xuất hiện trong khoảng 5-28 ngày sau thời điểm bị lây truyền.

Nếu là nữ giới, bệnh gây các biểu hiện tiết dịch âm đạo màu vàng xanh, xám; đau khi quan hệ tình dục hay đi tiểu; âm đạo có mùi hôi và ngứa rát… ở nam giới, bệnh gây ra ngứa rát hoặc kích ứng bên trong “cậu bé”, nóng rát sau thời điểm tiểu tiện hoặc phóng tinh, tiết dịch từ dương vật… nhiễm trichomonas có thể làm tăng rủi ro bị lây bệnh hoặc bị lây lan các bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục khác. Bà bầu bị nhiễm trùng roi thường xuyên đẻ con quá sớm và bé có nguy cơ bị nhẹ cân khi chào đời.

Bệnh mụn sinh dục

Mụn rộp sinh dục (genital herpes) là một bệnh lây lan qua đường sinh dục do virus herpes gây nên. Biểu hiện lâm sàng là hồng ban mụn nước, mọc thành chùm tại bộ phận sinh sản và có hạch vùng trong tỷ lệ. Bệnh có nguy cơ tái đi tái lại cao ở vị trí cũ hoặc ở một vài vị trí khác. Vi-rút gây bệnh là herpes simplex (hsv), thường thấy type 2 nhiều hơn type 1.

Mụn sinh dục không có triệu chứng đặc trưng nên thường chỉ có thể phát hiện qua các đợt bùng phát. Người mắc bệnh bị lở loét gần khu vực mà vi-rút đã tấn công vào cơ thể. Các vết loét biểu hiện dưới dạng mụn nước, khi vỡ ra gây ra đau tức.

Triệu chứng nhiễm mụn sinh dục có thể trầm trọng hơn ở trẻ sơ sinh hoặc người có hệ miễn dịch kém.

Những đợt bùng bộc phát bệnh thường lặp đi lặp lại nhiều lần và đặc biệt phổ biến trong năm lúc đầu bị lây bệnh và sẽ sinh tồn trong cơ thể người mắc bệnh suốt quảng đời còn lại. Hiện tại, thuốc chỉ có thể giúp giảm bớt các triệu chứng và giảm rủi ro truyền vi-rút cho người khác, không thể chữa khỏi hoàn toàn.

http://khamnamkhoathaiha.emyspot.com/blog/tac-hai-cua-mun-rop-sinh-duc.html

http://suckhoeviet.blogg.org/herpes-sinh-duc-co-tu-khoi-khong-a183183248

https://www.feedsfloor.com/education-and-training/thuoc-dong-y-dieu-tri-mun-rop-sinh-duc

https://khamnamkhoathaiha.com/benh-gai-sinh-duc-nam-gioi-va-gai-sinh-duc-nu-102198.html

Sùi mào gà

Sùi mào gà là một bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục phổ phát do virus human papillomavirus (hpv) gây nên. Bệnh hiện diện ở cả đàn ông và nữ, nhưng phổ phát ở nữ hơn do môi trường âm đạo thuận lợi cho vi trùng hình thành và phát triển. Di chứng của bệnh mào gà rất phức tạp. Ở bà bầu, bệnh gây ra sảy thai, thai chết lưu hoặc sinh non. Thai nhi cũng khả năng mắc bệnh sau thời điểm sinh hoặc nhiễm bệnh khi bú mẹ. Thậm chí, mụn cóc sinh dục còn gây ra nhiều di chứng như bệnh ung thư cổ tử cung, ung thư dương vật… dẫn tới vô sinh hiếm muộn, hiếm muộn hoặc cái chết.

Khi xuất hiện bên trong cơ thể, vi-rút ẩn náu tại lớp biểu mô thuộc tầng dưới cùng của da và không có dấu hiệu cơ năng; các biểu hiện ngứa ngáy, bỏng, đau, xuất huyết ít gặp. Ở chị em phụ nữ có thể có tiết dịch âm đạo do nhiễm trùng.

Vi-rút hpv sau thời điểm sau thâm nhập vào cơ thể sẽ có thời gian ủ bệnh vài tháng đến vài năm. Bệnh có biểu hiện như nổi các nốt hay sẩn nhỏ, u nhú màu hồng hoặc trắng hồng. Kích cỡ đầu tiên từ 1 – 2 mm, rồi tiến triển to dần, sùi lên hình thành các khối to giống bông cải hoặc như mào con gà, thường không đau.

Bề mặt nhấp nhô. U bướu nhú này có tính chất khô hoặc ẩm thấp, dịch có mùi hôi do viêm nhiễm. Có khi chỉ có những tổn thương riêng lẻ nhưng thường chủ yếu thành từng đám. Ở đàn ông, vị trí hiện diện phổ phát ở quy đầu, rãnh quy đầu, mặt trong da bao quy đầu, khu vực dây thắng, thân dương vật, da bìu, bẹn, mông, đùi. Vết thương cũng có thể xảy ra bên trong lỗ sáo, niệu đạo; ống hậu môn trực tràng hay quanh hậu môn; niêm mạc miệng.

Hạt ngọc dương vật

Vi rút gây u nhú sinh dục là human papillomavirus, lây truyền tập trung qua hoạt động tình dục trực tiếp với người có vi rút hoặc qua các gần gũi da kề da, thân mật khác. Bệnh gây ra tiến triển quá mức các tế bào vảy ở lớp biểu bì gây nên u nhú sinh dục tại mọi lứa tuổi. Gai sinh dục gồm 4 lớp: lớp sừng, lớp gai, lớp tinh và lớp đáy.

Hầu hết các tình huống nhiễm u nhú sinh dục sẽ tự tan biến và không gây biến chứng. Nhưng cũng có rất nhiều tình huống gây ra viêm nhiễm kéo dài, dẫn đến biến đổi tế bào. Nếu như một vài biến đổi này không được chữa sẽ chuyển biến xấu đi theo thời gian và trở thành ung thư.

Khi đã nhiễm hpv thì không thể điều trị được. Người mắc bệnh có thể được khuyến nghị đốt lạnh, đốt nóng, làm tiểu phẫu cắt đi, sử dụng thuốc hoặc những giải pháp điều trị dành cho tế bào nhiễm vi-rút hpv có nguy cơ ung thư cao.

Lý do gây bệnh tình dục

Theo các chuyên gia nam học, hệ thống bvđk tâm anh, có vô vàn nguyên do gây nên bệnh xã hội. Chi tiết như:

  • Lậu mủ, căn bệnh giang mai và bệnh chlamydia là một số ví dụ rõ ràng về bệnh lây nhiễm qua đường tình dục do vi khuẩn gây nên. Vi khuẩn có chức năng sinh nở mau chóng và thải ra chất độc làm hư hỏng mô, thâm nhập cơ thể người mắc bệnh.
  • Những sinh vật này dùng sinh vật sống khác để làm món ăn và nơi trú ngụ. Chúng ta có thể bị nhiễm ký sinh trùng từ thực phẩm, nguồn nước bị ô nhiễm hoặc qua quan hệ tình dục…
  • Một số bệnh lây lan qua đường tình dục do virus gây nên gồm có human papilloma virus, herpes sinh dục và hiv. Vi-rút là những vi khuẩn rất nhỏ, thâm nhập vào các tế bào khỏe mạnh, dùng các tế bào đó để nhân lên. Vi rút có thể giết chết, làm hỏng hoặc thay đổi cấu tạo tế bào và gây nên bệnh cho con người.

Một số tác nhân có thể làm tăng nguy cơ mắc các bệnh lây qua đường tình dục bao gồm:

  • Sinh hoạt tình dục không an toàn: việc sex nhưng không dùng hoặc dùng bao cao su không đúng cách làm tăng đáng kể rủi ro bị lây bệnh lây nhiễm qua đường tình dục. Quan hệ tình dục bằng miệng có ít nguy cơ hơn, nhưng vẫn có thể mắc bệnh nếu có tổn thương hở.
  • Nhóm người có cuộc sống tình dục phóng khoáng càng có giao hợp với nhiều người càng khả năng mắc bệnh cao hơn do đụng chạm với nhiều nguồn nguy hiểm.
  • Các bệnh này rất dễ bị lây nhiễm và tái đi tái lại nhiều lần trong đời, ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của người bệnh.
  • Sử dụng nhiều rượu, thuốc kích thích: việc dùng các chất này có thể ngăn cản có nguy cơ phỏng đoán, khiến người ta sẵn sàng tham gia vào các hành vi tình dục khả năng cao.
  • Dùng chung kim tiêm: người thường dùng chung kim chích, vật dụng cá nhân của người khác rất dễ mắc bệnh gồm những viêm gan b, viêm gan c và bệnh lây qua đường tình dục.
  • Người trẻ tuổi: người có giao hợp càng sớm càng khả năng nhiễm bệnh cao hơn. Chi tiết như người trong nhóm tuổi từ 15- 24.
  • Lây lan từ mẹ sang con: một vài bệnh lây truyền qua đường tình dục có thể truyền từ mẹ sang con khi có thai hoặc sinh sản, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất của trẻ sơ sinh, thậm chí có thể gây nên tử vong.

Di chứng của bệnh lây lan qua đường tình dục

Bệnh lây nhiễm qua đường tình dục rất dễ truyền nhiễm, khó chữa lành, dễ tái phát và có thể để lại nhiều biến chứng nguy hiểm. Cụ thể như:

  • Gặp di chứng thai kỳ: người mẹ có thể sảy thai, sinh non và truyền bệnh cho trẻ sơ sinh khi mang thai, sinh nở hoặc cho con bú.
  • Đau tức dữ dội, đau thành từng cơn, nặng nề sâu trong khu vực xương chậu có thể do bệnh xã hội gây.
  • Bệnh mào gà, bệnh giang mai có thể gây nên bệnh cho nhãn cầu, viêm kết mạc, viêm màng bồ đào, viêm võng mạc, viêm thượng củng mạc… dẫn đến bệnh mắt kinh niên và dễ gây ra mù lòa.
  • Một vài loại vi khuẩn gây ra bệnh lây nhiễm qua đường tình dục, rõ ràng như lậu cầu, có thể gây viêm khớp, phân lập dịch khớp. Người bệnh sẽ có triệu chứng viêm khớp cấp tính, tràn dịch khớp, làm giảm vận động…
  • Người mắc bệnh đường tình dục rất dễ mắc bệnh tim mạch do vi sinh vật đi vào máu và xâm nhập tim.
  • Các bệnh lây lan qua đường sinh dục có thể làm thương tổn cơ quan sinh dục nam và nữ như: đau tinh hoàn, viêm buồng dạ con, viêm tắc ống dẫn trứng… ảnh hưởng đến khả năng có con, còn có thể là là gây nên bệnh vô sinh.
  • Một vài loại ung thư ở cổ dạ con, trực tràng, “cậu nhỏ” có có mối quan hệ đến vi rút hpv.

Biện pháp chữa bệnh lây qua đường tình dục

Căn cứ vào loại bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục gặp phải mà người mắc bệnh được khuyến nghị điều trị bằng nhiều hình thức khác biệt. Rõ ràng như:

  • Điều trị bằng thuốc antibiotic

Thuốc antibiotic có thể được chỉ định để chữa trị bệnh truyền nhiễm do căn nguyên vi trùng như bệnh giang mai, bệnh lậu, trichomonas… bệnh nhân cần cố gắng làm theo lộ trình và kiêng giao hợp trong thời gian chữa trị để đạt hữu hiệu tốt nhất.

  • Chữa bằng thuốc kháng vi rút

Những loại vi rút như hpv, người nhiễm bệnh sẽ không được chỉ định dùng thuốc kháng sinh, mà dùng thuốc kháng vi-rút. Khi dùng thuốc này, người bệnh vẫn có thể truyền nhiễm truyền bệnh cho người khác nên cần cố gắng làm theo chỉ dẫn điều trị và cần được xét nghiệm y học lại để nhận xét hữu hiệu.

  • Chữa bằng phẫu thuật, thủ thuật

Phương pháp khác để chữa bệnh lây qua đường tình dục là sử dụng thủ thuật ngoại khoa, thủ thuật. Chi tiết, người nhiễm bệnh có thể được đốt điện, áp nitơ lỏng, đốt bằng tia laser… các phần da có vi rút để phá hủy nguồn lây từ sâu bên trong.

  • Điều trị dự phòng cho người tình

Bệnh lây qua đường tình dục rất dễ mắc bệnh trở lại, nhất là khi người người tình không được chữa cùng lúc với người mắc bệnh. Vì vậy, người mắc bệnh nên thông báo với “đối tác” về hiện trạng bệnh để họ được kiểm tra, xét nghiệm y học. Bên cạnh đó, họ cũng cần được điều trị bên cạnh đó với người bệnh để phòng tránh rủi ro tái nhiễm.

https://api.phongkhamthaiha.org/bieu-hien-cua-giang-mai-o-nam-va-nu/

https://api.phongkhamthaiha.org/